Tác Giả: Derek Prince

NHỮNG LỜI RỦA SẢ
Trước hết chúng ta quay về Châm ngôn 26 : 2 “ Như chim sẻ bay đi đây đó, như con én liệng đi, lời rủa sả vô cớ cũng vậy, nó chẳng hề xảy đến”. Điều nầy rất quan trọng. Nếu có một lời rủa sả thì phải có nguyên do. Trong nhiều trường hợp để được giải thoát khỏi sự rủa sả, điều quan trọng là khám phá ra nguyên nhân không có lời rủa sả nào vô cớ cả. Bây giờ chúng ta hãy xem xét một số nguồn gốc của sự rủa sả:
III. NHỮNG NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN TRONG MỐI QUAN HỆ
Đây là một nguồn rủa sả khác rất quan trọng. Đức Chúa Trời đã đặt trật tự trong xã hội loài người để trong những hoàn cảnh nào đó, một người có thẩm quyền trên người khác hay nhiều người khác.
Thí dụ rõ ràng nhất là người cha, theo lời Chúa là người có thẩm quyền trên cả gia đình của ông. Dù người ta có thích hay không thích, có chống lại điều đó hay không đều không quan trọng. Sự kiện vẫn là người cha có thẩm quyền trên gia đình của ông. Nếu ông không sử dụng uy quyền đó thì là vấn đề của ông.
Một người khác có uy quyền, đó là chồng có quyền trên vợ mình. Hó có liên hệ mật thiết với nhau. Kinh thánh nói rằng Đức Chúa Trời là Đầu Đấng Christ, Đấng Christ là Đầu người chồng, và người chồng là đầu người vợ. Những người chủ trương giải phóng phụ nữ có thể nói những gì họ thích, nhưng sự kiện vẫn là sự kiện, bạn không thể thay đổi bằng cách chống đối nó.
Chúng ta hãy lấy trường hợp của Giacốp và gia đình ông. Gicốp đã phục vụ một thời gian lâu hơn 14 năm với người cần là Laban. Ông đã có 2 vợ, các nàng hầu và 11 người con. Rồi ông quyết định trốn về xứ mà Đức Chúa Trời đã hứa ban cho ông. Ông bí mật trốn đi vì ông sợ cậu sẽ đòi các vợ của ông lại, họ là con gái của Laban. Laban đã đuổi theo, và cuối cùng ông đã bắt kịp tại sát biên giới xứ Canaan. Khi họ chạy trốn. Rachên con gái của Laban, là vợ thứ hai của Giacốp đã ăn cắp các tượng thờ gia đình của cha. Trước hết đáng ra ông không được phép có các tượng thờ trong gia đình, thứ hai là không được phép ăn cắp các tượng đó, nhưng Rachên đã làm điều đó.
Laban đã rất nóng giận vì các thần trong gia đình đã bị lấy cắp. Vì thế, khi bắt kịp Giacốp, Laban đã hỏi tại sao bỏ đi mà không lời từ biệt, và tại sao lại lấy cắp các thần gia đình của ông. Dĩ nhiên Giacốp không biết Rachên đã lấy những pho tượng đó, và Rachên đã thành công bởi mẹo vặt của bà trong việc không để cho Laban biết các pho tượng đó đang giấu ở đâu. Giacốp rất phẩn nộ, bởi vì ông đã bị tố cáo là ăn cắp các thần tượng của cha vợ và vị thế ông nói : “ Nhưng tìm nơi ai được các pho tượng của cậu, thì ai đó sẽ bị chết đi” ( Sáng 31 : 32). Tiếng Hêbơrơ nói rằng : “ Đừng để người đó sống”. Bấy giờ, đó là một lời rủa sả và lời đó là công bố bởi Giacốp, chồng của Rachên. Và ông có thẩm quyền trên bà Rachên. Đó không phải là những lời trống rỗng, đó là những lời đã ủy thác quyền hành của ông.
Bạn biết việc gì đã xảy ra không? Lần sau đó, Rachên sanh một con trai và bà đã chết trong khi sanh đẻ. Giacốp đã công bố một số phận cho vợ của ông. Điều nầy xảy ra rất gần với gia đình ông.
Một người khác mà tôi đã có nhắc, đó là người cha. Sau lời chúc phước của Đức Chúa Trời, điều đáng mơ ước nhất trong cuộc đời là lời chúc phước của người cha, và một trong những điều đáng sợ nhất là lời rủa sả trên con cái của họ mà họ không biết. Tôi biết điều nầy bởi tôi đã gặp rất nhiều lần và đã giúp họ thoát khỏi điều đó. Một người cha có thể có 3 đứa con. Đứa đầu lòng thì thông minh, đứa út thông minh, nhưng đứa con giữa thì không được thông minh cho lắm Vì vậy người cha không thích đứa con giữa ( Tôi xin lưu ý điều nầy với các bậc phụ huynh, nếu có một đứa con họ không thích thì thường là đứa con giống họ nhất. Tôi nghĩ rằng họ đã không thích điều họ sợ có trong chính mình). Thế là ông cha nói với đúa con rằng : “ Mầy không bao giờ làm được điều gì tốt. Mầy sẽ không bao giờ thành công. Các anh em mầy thì tốt, còn mầy thì suốt đời thất bại”. Các bạn biết đó là gì không. Đó là một lời rủa sả. Bạn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy có bao nhiêu người đã cố gắng thoát ra khỏi những khó khăn trên cuộc đời của họ bởi vì một lời rủa sả cha mẹ đã công bố trên họ.
Một hạng người khác có thể công bố sự rủa sả, đó là thầy giáo. Một thầy giáo có thẩm quyền trên học trò của mình. Có thể một cô giáo có một học trò mà cô không dạy nổi, cô nói những lời như vầy : “ Mầy không bao giờ học được, mầy không bao giờ thành công” ; Điều gì đó? Một lời rủa sả. Lần nữa tôi đã giúp giải quyết cho những người đó phải được giải cứu ra khỏi rủa sả khỏi thầy cô giáo.
Một người khác có thể làm điều nầy là vị Mục sư bởi vì ông có thẩm quyền thuộc linh trên hội chúng của ông. Giả sử có một Mục sư va chạm với một thuộc viên của Hội thánh ông và người đó đã rời bỏ Hội thánh, có thể là trong một tinh thần không được tốt. Vị Mục sư nói : “ Dù ông đi bất cứ đâu, ông sẽ không thành công cho đến khi nào ông làm hòa lại với Hội thánh nầy thì ông sẽ không bao giờ đi tới đâu”. Đó là một lời rủa sả. Các nhóm tôn giáo gặp nhiều kinh khủng theo lối nầy. Nếu bạn cắt đứt khỏi một nhóm nào đó, họ sẽ tự động đổ sự rủa sả trên bạn. Hãy tin tôi đi, đây không phải là điều không có hậu quả đâu. Đó là sự thật.
IV. NHỮNG SỰ RỦA SẢ TỰ CHUỐC LẤY CHO MÌNH
Những sự rủa sả tự chuốc lấy cho mình là những điều mà người ta tự công bố cho chính họ. Điều nầy rất phổ biến. Chúng ta trở lại câu chuyện của Y-sác và Rêbêca. Bà Rêbêca lúc thuyết phục Giacốp để nhận lời chúc phước của cha là Y - sác, Giacốp là người thông minh, Ông nói : “ Có lẽ cha sẽ rờ chăng, coi con như kẻ phỉnh gạt thì con chuốc lấy cho mình sự rủa sả chớ chẳng phải sự chúc phước đâu”. Mẹ đáp rằng : “ Con ơi, xin sự rủa sả đó để mẹ chịu....” ( Sáng Thế Ký 27 : 12-13). Nói một cách khác, “ Điều đó sẽ đến trên mẹ chứ không phải trên con”. Bà đã tự công bố lời rủa sả lên cho mình về sau, trong cùng đoạn sách, bà đã phàn nàn với chồng là Y sác về những cô vợ mà Êsau đã cưới và bà không đồng ý, không chịu nổi lối sống của họ, bà nói với Y-sác : “ Tôi đã chán không muốn sống nữa, vì có mấy con gái họ Hếch. Nếu Giacốp cưới một trong mấy đứa con gái họ Hếch làm vợ, tức là một người con gái trong xứ như các đứa đó, thôi, tôi còn sống mà chi” ( Sáng Thế Ký 27 : 46). Bà đã công bố một lời rủa sả hai mặt trên chính mình. Bà nói bà đã chán đời và muốn chết đi cho rồi.
Tôi không thể kể hết cho bạn biết bao nhiêu người mà chúng tôi giúp giải cứu để tự công bố sự rủa sả trên chính mình bằng cách nói rằng : “ Ước gì tôi chết đi cho rồi, sống tốt đẹp mà làm chi, tôi không sống được thế đâu”. Bạn không bao giờ nên nói như thế. Nó giống như một lời mời thần chết, và bạn không cần phải mời nhiều, nó sẽ đến; Chúng tôi đã thấy rất nhiều người đã được giải cứu khỏi thần chết.
Gần đây, trong một buổi nhóm tại Bắc Ái - nhĩ - lan, tôi đã cầu nguyện tập thể cho những người cần sự giải cứu khỏi thần chết. Một nhóm thính giả độ 2. 000 và độ 50 người đã nhân được sự giải cứu cùng một lúc. Hầu hết trong số họ là người trẻ. Việc nầy xảy ra như thế nào? Đây là thái độ thất vọng. Các bạn có thể hỏi : Không có đời sống tốt đẹp, đời sống hiến gì được cho tôi? Chết còn sướng hơn. Đây là những lời nói nguy hiểm, bạn đang tự chuốc lấy sự rủa sả cho mình. Bạn có biết là ma quỷ bận rộn biết bao để xui cho bạn nói như thế không? Đôi khi bạn nói ra những lời ấy vì những lý do không thích đáng, trong lúc bực tức, thất vọng, nhưng bạn đang tự định số phận cho mình.
Một thí dụ bi đát khác được mô tả trong Mathiơ 27 : 24-25. Bối cảnh là được xét xử Chúa Jêsus bởi Tổng đốc Phi - lát : “ Phi-lát thấy mình không thắng nổi chi hết mà sự ồn ào càng thêm, thì lấy nước rửa tay trước mặt thiên hạ mà nói rằng : Ta không có tội về huyết của người nầy, điều đó mặc kệ các ngươi. Hết thảy dân chúng đều đáp rằng : “ Xin huyết người đổ lại trên chúng tôi và con cái chúng tôi”. Đó là một lời rủa sả tự chuốc lấy. Bạn thực sự không thể hiểu được lịch sử của dân Do thái trải 19 thế kỷ qua cho đến khi bạn nhìn thấy một yếu tố chính trong đó. Một lời rủa sả tự chuốt lấy từ thế hệ nầy qua thế hệ khác và qua thế hệ khác nữa. “ Xin huyết người đổ lại trên chúng tôi và con cái chúng tôi”. Trong mạch văn, chữ “ con cháu chúng tôi” có nghĩa là các thế hệ người Do Thái kế tiếp nhau từ đó đến nay. Thật là bi đát.
Xem Thêm:
